Tự cổ thiên hạ đua nhau hai chữ lợi danh, kẻ tranh quyền người đoạt lợi. Họ thực hiện mọi thủ đoạn để đạt cho bằng được những thứ tài vật mà họ cho rằng nhờ nó cuộc đời họ sẽ sang trọng và được nhiều người kính nể. Họ sẽ được liệt vào danh sách những người giàu có hay gọi là tầng lớp cao sang. Còn những ai thấp cổ, bé miệng yếu thế thì thuộc vào tầng lớp những người nghèo hèn. Bởi không phải tự nhiên mà ông cha có câu: "tay ôm túi bạc kè kè, nói bậy nói bạ người nghe ầm ầm". Người nay đều giẫm theo dấu chân cũ của người xưa xã hội luôn phân biệt tầng lớp giàu nghèo. Người giàu chơi chung với người giàu mà ngày càng giàu hơn. Ngược lại người nghèo thì nghèo hơn. Điều này rất đúng với lẽ tự nhiên song vẫn có một thứ triết lý nghịch chuyển giúp ta có cái nhìn khả quan hơn về vấn đề nghèo giàu.
Đức Phật dạy: "Đối với tiền của và sắc dục, người ta không bỏ được; ví như có chút mật dính trên lưỡi dao, chẳng đủ cho một bữa ăn ngon, đứa bé liếm lấy ắt mắc cái họa đứt lưỡi."

0 comments:

Nội quy comment! Đóng lại Cám ơn bạn đã đọc bài viết trên Blog!
- Các bạn vui lòng comment bằng tiếng Việt có dấu và không nói tục chửi bậy nhé.
- Các comment vi phạm sẽ bị xóa.
- Mọi thắc mắc, góp ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc gửi Email bằng cách click vào mục "Liên hệ" ở cuối trang wed
Chúc các bạn luôn vui, thoải mái và cảm thấy thú vị mỗi khi ghé thăm Blog.
Thân!

 
SỐNG ĐẸP © 2018. Bản quyền bài viết
Top