Cuộc đời thành là do cần kiệm, bại là do xa hoa. Nên nhớ ăn không biết đâu là đủ, uống không biết đâu là vừa. Mình muốn lập nghiệp lớn phải học cách xem thường cái lợi. Khi bần hàn thì càng dưỡng chí mãnh liệt hơn bởi bần hàn là trường học của trời. Mình có vượt qua được mới chiến thắng được bản thân.

Ngày xưa, có một người học trò tên Trần Minh, học rất thông minh lại chăm chỉ, nhưng nhà nghèo quá, cha mẹ chết sớm, cơm không đủ ăn, quần áo không đủ mặc, phải lấy lá chuối kết thành khố mà đóng, lại phải hầu hạ các bạn đồng học để có cơm ăn. Ban đêm, Minh phải nhờ ánh trăng hay bắt đom đóm để đọc sách.

Trần Minh dù trong hoàn cảnh khó khăn như thế cũng không bỏ học, quyết tâm "dùi mài kinh sử để chờ kịp khoa". Đến kỳ thi, Trần Minh cũng cứ đóng khố chuối, tay ôm tráp giấy bút như tôi tớ đi theo các bạn thư sinh. Nhưng trời không phụ kẻ gắng công, tới lúc xướng danh, các bạn giàu có của Trần Minh đều rớt cả, người đậu thủ khoa lại chính là Trần Minh khố chuối.

Mình bần hàn thì thương người cùng cảnh ngộ, mình không bần hàn càng thương người nghèo khổ. Đó chính là đạo của từ bi!

0 comments:

Nội quy comment! Đóng lại Cám ơn bạn đã đọc bài viết trên Blog!
- Các bạn vui lòng comment bằng tiếng Việt có dấu và không nói tục chửi bậy nhé.
- Các comment vi phạm sẽ bị xóa.
- Mọi thắc mắc, góp ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc gửi Email bằng cách click vào mục "Liên hệ" ở cuối trang wed
Chúc các bạn luôn vui, thoải mái và cảm thấy thú vị mỗi khi ghé thăm Blog.
Thân!

 
SỐNG ĐẸP © 2018. Bản quyền bài viết
Top